Biển dung nham cuộn trào lên tận vòm trời như một tấm thảm đỏ bị lật tung. Xa xa, những tháp lửa nối tiếp nhau gãy gập, sóng nhiệt từ trung tâm thành phố dội tới ràn rạt như thủy triều, đợt sau đè lên đợt trước.
Trương Dịch bước ra khỏi thành, đứng sừng sững giữa không trung, bên trên biển lửa.
Hắn giơ tay, ngón tay khẽ gảy nhẹ. Toàn bộ chiến tuyến dường như bị ai đó ấn nút tạm dừng.
Đây là lời khiêu chiến. Ánh mắt hắn rực sáng, nhìn chằm chằm vào Thương Hỏa Lưu.




